Chị lắc đầu, thế thì chẳng còn gì để nói nữa
Hắn nói giọng quả quyết: "Xuống xe. Hắn cắm cúi bước đi, đôi bàn chân không dép, đen đúa, to bè, in rõ xuống nề gạch men của nhà tiêu bệnh viện.
Cũng may, chị đã ngồi lên xe từ trước rồi chứ không thì hắn cũng cho "rớt" luôn như Hiệu. Người có tên là Thung vội quay đầu xe, để cho hắn bế anh Phiêu ngồi lên chạy thẳng vào bệnh viện. Còn mày, lợi dụng lúc chúng nó bị trói, lục soát để lấy điện thoại là trấn lột. V… Có những chuyện "mẫn cảm" mẹ chồng nàng dâu của nhà này nhà kia hắn cũng mang ra kể oang oang ở nhà chị.
Nhưng chẳng biết anh có hiểu ý chị không hay mà vẫn lên tiếng: "Cửa không chốt, cứ đẩy mà vào". Cứ giao cho anh". Người đâu mà sơ sểnh vô tứ, suồng sã quá cỡ. Hắn và cả lái xe tắcxi cũng không biết được rằng, con đường rẽ vào bệnh viện huyện đang được thi công nâng cấp. Mà "chuyện" có ra "chuyện" đâu! Toàn là thứ vụn vặt lượm lặt ở xóm ở làng cả, như thằng A, thằng B hôm qua đi xe máy không đội mũ bảo hiểm bị phạt năm mươi ngàn.
Hắn đang khụng khiệng vừa cõng vừa chạy thì bất ngờ một thanh niên phóng xe máy đến: "Anh Bát! Anh Bát phải không? Đúng anh rồi. Em sẽ cõng anh vào. Những bãi nước nhấp nhúa, lầy nhầy, tanh từ miệng anh bắn thẳng vào cổ vào lưng áo hắn. Với lại, em cũng phải ra chỗ nó "bắn" điếu thuốc lào cái đã. Để chị gọi xe ôm cho chú về".
Biết là có ngồi thêm cũng chẳng nói chuyện gì được nữa, Hiệu và Thắm xin phép ra về. Hắn cùng lái xe đưa anh Phiêu ra khỏi xe, rồi cúi người cho tài xế và chị đỡ anh Phiêu nằm ôm lấy lưng hắn. Đặt cốc xuống bàn, hắn khà một tiếng rõ dài: "Mát thật, chảy vào đến đâu mát đến đó. Anh Phiêu đứng lên bắt tay Hiệu, hắn cũng đứng dậy làm theo. Hắn sà tới, lay gọi. Anh lẳng lặng ngồi nghe, đôi khi lại cầm cốc giơ lên ra hiệu cho mọi người cùng chạm, và nhâm nhi vị ngọt mát, cay cay của thứ mực nướng mà Hiệu mang về làm quà.
Hắn giơ cốc bia ra giữa bàn, dù không muốn mọi người cũng phải nâng cốc lên chạm với hắn. Còn chị thì lại hỏi: "Thế bà Sính có đền chiếc xe đạp cho chú không?". Thời gian trôi đi, chuyện "kiêu dũng", "mưu trí" bắt bọn trộm chó của hắn cũng dần bị lãng quên.
Không chờ mời, hắn kéo ghế ngồi sát bên Hiệu, tiện tay với bao thuốc lá đặt trên bàn, rút một điếu châm lửa, ngửa cổ nhả khói. Đất, đá đổ ngổn ngang, chỉ có xe máy là đi được, còn xe con phải đi đường tránh dài thêm đến ba cây số nữa.
Trong khi cả nhà, kể cả anh Phiêu cũng chỉ hớp một ngụm nhỏ hoặc là chỉ chạm môi chiếu lệ thì hắn ngửa cổ tu ừng ực một hơi hết sạch.
"Quà của chú Hiệu với cô Thắm đi chơi về". Tôi vội chạy ra thì đã thấy quân trộm kéo lê con chó đến gần ngõ nhà bà Lương rồi.
Ngay buổi chiều hôm ấy, đài truyền thanh của xã đã có một bài viết dài biểu dương tinh thần mưu trí quả cảm của hắn. Tắcxi đến, hắn bảo Hiệu giúp hắn một tay đỡ anh Phiêu lên xe, nhưng có lẽ sợ những thứ nhơ nhuốc trên người anh Phiêu dây vào bộ áo quần sạch sẽ tày của mình nên Hiệu lóng nhóng đỡ tay vào cho có lệ.
Hắn quắc mắt: "Mày ngu thế! Chúng nó bắt trộm chó là chúng nó có tội với pháp luật, với bà Sính. Tưởng hắn chào chị, rồi đi về nhà hắn, ngờ đâu miệng chào, tay nhanh nhẹn mở chốt cửa giúp chị, rồi theo luôn vào nhà. Thấy vậy chị bảo: "Anh đã qua cơn nguy ngập rồi, chú về nhà tắm rửa thay xống áo đi. Ai đấy? Sao vậy?". Mọi người ùa ra mới bắt được quân khốn nạn này - Bà chỉ vào bọn trộm - Cô xem, khỏe mạnh thế này mà đi ăn trộm, ăn như chó ăn.
Anh rót đưa hắn cốc bia: "Chú uống cốc bia cho mát". Hắn lẩm nhẩm: "Cấp cứu người mà khụng khiệng như vậy thì chết người ta à?". Lại thằng Bát "sứt" đấy mà, chị thầm nghĩ và đưa mắt ra hiệu cho chồng tạm lánh mặt đi.
Chị vội mở cổng đi ra mới hay, ở đầu ngõ nhà bà Lương người ta đang vây quanh hai tên trộm chó đã bị trói trật cánh khuỷu. Anh Phiêu bảo: "Họ nói thế là đúng đấy. Khói thuốc lào sặc sụa cả gian nhà. Rồi cũng những động tác dứt khoát nhưng lại nhẹ nhàng như vậy, hắn chui vào xe đặt anh Phiêu ngồi lên ghế sau, người anh tựa hẳn vào người hắn rồi giục lái xe nổ máy phóng đi, cứ như chính hắn mới là chủ nhà vậy.
Tinh thần của chú đáng được biểu dương lắm". Một mùi tanh nồng hăng hắc xộc thẳng vào mũi khiến chị cũng suýt nôn ọe. Ba năm trước, nhân có chủ trương dồn đổi ruộng nương, những diện tích đất xấu, cấy trồng không hiệu quả, xã cho nhận thầu để chuyển đổi mô hình kinh tế cá lúa kết hợp, thấy nó chịu khó, lại có sức khỏe, chú Thung đứng ra nhận thầu năm sào đất bãi cạnh bờ sông cho vợ chồng hắn làm.
Tính thằng này chị biết, nếu không có chồng chị ở nhà thì nó chỉ uống chén nước, hoặc rít điếu thuốc lào là ra luôn, có nề nó cũng chẳng ngồi. Chị mừng đến rơi nước mắt, nhìn hắn, chị muốn nói lời cảm ơn nhưng không sao tìm được lời nào hợp. Mà tội trấn lột còn nặng hơn tội ăn trộm đấy. Mấy thanh niên choai choai trong xóm được dịp diễn tả sự "anh hùng" của mình, cứ nhảy xổ vào đấm đá hai tên trộm, còn thằng Bát "sứt" thì đang ra công quát tháo can ngăn để bảo vệ an toàn cho hai tên trộm, trong lúc chờ công an đến giải quyết.
Ngồi trong quán nhìn ra em cứ ngờ ngợ. Gọi xong, hắn tỏ tường: "Số tắcxi tuy dễ nhớ, nhưng lúc này chị nhớ làm sao nổi". Tiễn hai đứa ra cổng, chị không thèm quay vào nhà nữa mà đi thẳng ra vườn. Chị nhắc hắn, hắn bảo: "Chị là cô giáo, chị cứ lo xa vậy thôi, chứ em bảo đảm với chị đó là sự thật. Trong lúc chờ tắcxi, chị cũng gọi được cho Hiệu. Hắn giơ tay lên cổ vuốt vuốt, rồi vẩy xuống đất, đơn giản như vuốt nước khi đi ở ngoài trời mưa vậy.
Chỉ sợ lúc ấy anh lại lý do lý trấu cáo bận thôi". Nhiều người thấy cảnh nhà hắn nghèo, khi trả công còn thêm mươi nghìn về mua quà cho con. Chiếc xe máy loạng quạng đâm xuống vệ đường, hai thằng ngã vật xuống đất. Đồ mất dạy…Hứ". Thằng này… được. Rồi hắn nhìn Phiêu và chị: "Trước hết, em mời anh chị". Chị đang lục tìm danh bạ thì hắn đã lên tiếng: "Gọi tắc xi cho nhanh". Nhưng người ta lại ghét hắn ở cái tính lê la bạ nhà ai cũng vào, chuyện nhà ai cũng biết, cũng mang ra kể.
Bỗng tiếng Bát "sứt" quát lên: "Thằng Cường… Đứng lại! Đứng lại ngay!". Kể từ đấy chị không ngồi tiếp kiến hắn đã đành mà cũng chẳng bao giờ nhắc đến hắn trước mặt anh nữa.
T. Không nhìn ra, hắn đủng đỉnh: "Không phải gọi đâu chị", rồi mới quay lại: "Chị có nhớ cái thằng vừa chở hai anh em bằng xe máy vào đây không? Nó là thằng bắt trộm chó nhà bà Sính, bị thằng Cường "trấn" điện thoại đấy, chị nhớ ra chưa nào? Sau vụ ấy nó nể em ra mặt. Hắn nhìn sang Hiệu và Thắm: "Mời cô chú". Chỉ trong chớp mắt, hắn đã tóm được thằng Cường.
Vừa co chân cởi đôi giày cần lao để ở bậc hè vừa ngoác miệng ra cười, khoe bộ răng ám khói thuốc lào nham nhở: "Nhà ta hôm nay vui quá nhỉ?".
Còn ngược lại, có anh, nó ngồi có khi phải đuổi cũng chưa về. Ố. Chị gọi xe đi". Hiệu đãi bôi: "Vâng! Vâng! nhất thiết rồi.
Bắt được bọn trộm chó, dân tình thì hể hả lắm, thôi thì đủ những lời tục tằn, chửi bới, lăng nhục, khích lệ cho bạo lực cứ nhằm vào đầu hai tên trộm mà trút xuống. Chị cấm cẳn: "Thật giả ở đâu em chẳng biết, nhưng em không thích nó lê la ở nhà mình". Thiên nhiên chị lại nhớ đến Hiệu, nhớ cái dáng lóng cóng hơi cúi người đỡ anh Phiêu nhưng mắt thì lại nhìn xuống hai tà áo chỉ sợ thức bẩn dây vào….
Cũng đến nhà em chơi vài lần rồi. Sớm tý nào hay tý ấy".
"Gọi xe nào?" - Trong đầu chị thoáng hiện lên hình ảnh chú Hiệu. Hắn làm nhiệt thành, khôn cùng chứ không "dựa thừng dựa chão" như những người khác nên chẳng ai nỡ xà xẻo công của hắn.
Lúc ấy hắn đang ngồi chồm hổm trên ghế sa lông ở nhà chị, vẫn cái dáng ngồi hai đầu gối áp sát vào ngực, lưng gù gù, tay cầm cái điếu cày đã nạp thuốc nhưng chưa châm lửa, dỏng tai nghe bài viết ngợi ca mình. Chị không muốn nó ngồi ở nhà chị lúc này. Cho đến mãi sau này nhớ lại, mặc dù đó là chuyện ngẫu nhiên tình cờ nhưng chị vẫn cho rằng, ông bà ông vải nhà chị linh thiêng đã đưa hắn đến.
Nhìn Thắm, thẹn nhưng ánh mắt lại ngời lên hạnh phúc, chị cũng vui lây, dì chị hẳn cũng ngậm cười nơi hoàng tuyền. Cạnh đấy là chiếc xe máy phân khối lớn nằm chềnh ềnh bên lề đường và chiếc xe đạp bị "vặn vỏ đỗ" giơ cái vành trước lên trời. Tôi mới hô hoán lên, cũng rất may lúc ấy chú Bát đang đạp xe đi mua đồ ăn sáng ở đằng trước.
* Tên hắn là Bát, nhưng vì hắn bị mẻ một cái răng cửa nên người ta gọi là Bát "sứt".
Chợt có tiếng gọi ở ngoài cổng. Anh gắt: "Thế chẳng lẽ chú ấy vào nhà, anh phải đuổi chú ấy đi sao?". Bệnh viện đây rồi quanh quéo chi nữa. Ấy, không biết nhục. Em nhảy xuống, tông luôn cái xe đạp vào xe máy của bọn chúng. Không để cho thằng Cường kịp phản ứng, hắn đè nghiến thằng Cường xuống đất, rồi thò tay vào trong túi quần của nó lôi ra một chiếc điện thoại di động.
Thằng này ngước mắt nhìn hắn, cái nhìn vừa như hàm ân vừa như thán phục. Hắn ngửng lên: "Chú Thung à?" rồi vừa thở vừa nói: "May quá! Chú quay xe, chở ông anh tao vào khoa cấp cứu đi.
Chứ có gì đâu mà "mưu trí", "gan góc" nào, cứ như đánh giặc không bằng". Tiếng rằng năm sào ruộng, nhưng một nửa làm ao rồi, chỉ còn một nửa cấy hai vụ lúa, mình vợ hắn làm là đủ.
Con chó hôm nay bị trộm là con chó nhà bà Sính. Hèn nào bụng mấy "sếp" to là phải, thịt da lúc nào cũng mát mà". Chị lầm bầm. Hậm hực, hắn gạt Hiệu sang một bên, cúi người bế lấy anh nhẹ như bế một đứa trẻ ra xe.
Hắn nhìn sang Hiệu: "Anh xin chú". * Cho đến một hôm, lúc ấy mới tinh mơ sáng chị cũng vừa ngủ dậy, chợt nghe ở ngoài đường tiếng la hét, quát nạt, chửi bới rầm rĩ. Khẩn trương lên". Xung quanh chỗ anh nằm cũng nhớp nhúa những thức ấy. Vừa quát, Bát "sứt" vừa lao người đuổi theo thằng thanh niên vừa thoát ra khỏi đám đông.
Con gái nhà ông C đi học bị mất cắp xe đạp, con lợn nái nhà bà Hiền đòi nòi, phá chuồng ra cày nát vườn rau bà H, hai nhà bới chửi nhau suốt buổi chiều…v. Không ngờ cái thằng Bát "sứt" lúc này lại nói năng chững chàng ra tuồng, lại có vẻ hiểu biết pháp luật nữa. Nói xong, hắn nâng cái điếu cày lên châm lửa, kéo một hơi thật dài rồi ngửa cổ nhả khói.
Chị sợ người ta nghe được lại hiểu nhầm vợ chồng chị buôn chuyện. Thấy chị và mấy người nữa giờ mới đến, bà Sính vung chân vung tay kể: "Cô tính, thì đã lâu la gì cho cam. Cho đến một buổi chiều, bữa ấy chị dạy có tiết đầu nên về sớm, vừa dựng xe ở cổng để mở cửa thì hắn xuất hiện, vai hắn vác cái búa bổ củi, chắc vừa đi bổ củi thuê cho nhà ai về.
Nhưng hắn thì không. Hắn quát chị: "Phải đưa anh đến bệnh viện ngay. Lúc bà Sính hô hoán lên, em quay lại đã thấy hai thằng đến sát đít rồi. Dù chưa phải là em rể chính thức nhưng sự có mặt của chú ấy lúc này chị cũng yên tâm hơn. Hắn trả lời tỉnh bơ: "Bà ấy cũng nói sửa hết bằng nào để bà ấy trả cho, nhưng em nghĩ, hai trăm nghìn, số tiền đâu nhỏ, mình có thể còn kiếm ra được, chứ bà ấy chắc phải chờ đến mùa bán lúa.
Cả đám đông trố mắt. Nó vào. Có nhẽ do đổi thay phong thái nên anh Phiêu "hự" lên một tiếng rồi lại nôn. Anh Phiêu bị xuất huyết bao tử, tụt huyết áp nhưng cũng may là còn kịp. Anh xấu trai, bẩn thỉu không dám tiếp khách nhưng cái khoản nhòm xe, bổ củi, đắp bếp lò…anh làm …t. Thật một trăm phần trăm như bố vào nằm với mẹ vậy". Có lần chị nói với anh: "Em không hiểu tại sao những kẻ suồng sã như vậy, anh lại có thể chơi được?".
Trên nền nhà, anh Phiêu nằm thoi thóp, áo xống dính bê tha những thứ trong dạ dày nôn ra lẫn với máu đen sì. Thôi cho qua". Tôi vừa mở cổng cho nó ra xong, quay vào nhà định tìm cái chổi rễ ra quét ngõ thì nghe kêu đánh oẳng một tiếng, đúng tiếng chó nhà mình. Hai chị em vừa bước vào nhà thì một cảnh tượng diễn ra khiến chị bủn rủn hết cả người, chỉ còn thiếu ngã khuỵu xuống.
Hắn cầm cái điện thoại di động trở lại, đút vào túi áo cho thằng vừa bị thằng Cường "trấn lột". Miệng nói, tay hắn giật lấy điện thoại của chị, bấm số gọi như đã thục. Giờ "cải tà quy chính" giúp vợ bán cháo ở trước cổng bệnh viện đây này.
Nghe xong hắn bảo: "Đúng là "nhà văn nói láo, nhà báo phách lác". Còn hắn, chẳng ý tứ gì, dạng háng ngồi bệt ngay xuống hiên nhìn châm bẩm vào phòng cấp cứu.
Anh Phiêu khẽ tỉnh ngộ rồi nhắm lại chẳng nói gì. Anh nhìn chị khẽ "hừ" một tiếng, rồi như thể không nói ra không được, anh lững thững: "Suồng sã bỗ bã đã trở thành bản tính rồi, khó bỏ lắm, nhưng những người như vậy họ sống rất thật lòng, không biết điêu trá đâu". Lúc nãy không nể chú Bát, bà đã cho mấy cái rễ vào mặt rồi! Đồ trộm cắp. Nhìn dáng bộ anh chắc mệt quá rồi.
Để em ra đấy bảo nó chở về, không phải xe ôm xe ấp gì sất.
Làm xong, "hồi công" cho hắn chai rượu, còn tiền tùy chủ trả bằng nào thì trả, hắn không bao giờ ra giá. Chị cứ nhìn theo mãi cho đến khi hắn trẽ xuống con đường dẫn ra cổng. Hắn không phải là người làng này mà là con rể chú Thung, cách nhà chị ba ngõ.
Hiểu chưa? Đồ con…". Minh họa: Thành Chương. Hắn đón cốc bia: "Em đang được hưởng lộc của ai đây?". Chú ấy xuống xe, chờ cho hai thằng trộm phóng tới, chú ấy mới lao thẳng cái xe đạp của mình vào đằng trước xe máy của chúng. Bác sĩ bảo nếu chậm trễ chỉ mươi phút nữa thôi thì không tài nào cứu nổi.
Thèm nhớt cả miệng rồi". Nói rồi, anh lẳng lặng đứng dậy bỏ đi. Chị cũng quên, và hắn cũng chẳng thấy nhắc lại bao giờ. Lắc lắc tay Hiệu hắn bảo: "Khi nào cô chú tổ chức cứ "ới" anh một tiếng. Còn hắn cốt yếu là làm thuê, ai thuê gì làm nấy từ phun thuốc sâu, bổ củi, đào gốc, chặt cây, dọn chuồng lợn chuồng gà…hắn làm tất, chẳng nài nỉ việc gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét