Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Hoa phong lan mẫu giữa rừng cây săng lẻ.

Thực thụ hiểu được sứ mạng của người nghệ sĩ

Hoa phong lan giữa rừng cây săng lẻ

Chăm chút anh. Thì chính ủy và anh em sẽ thất vọng thế nào khi vị khách quý này đã chẳng phải là nhà thơ - nhà viết kịch Thế Lữ nức tiếng mà sờ soạng đang mong chờ. Và cũng thầm để ông biết tâm hồn những người lính nơi chiến trường này ra sao… Đạo diễn Thế Ngữ trong một buổi làm việc. Những trung tâm luôn mờ mịt lửa đạn như Phunokcok… và đương nhiên cả những cánh rừng săng lẻ trong nắng trưa dát vàng lung linh và trên mỗi thân cây là những giò phong lan đủ màu khoe sắc… Do binh trạm chúng tôi có một đội văn nghệ (ngày ấy gọi là Tuyên văn).

Với hy vọng sẽ viết được những tác phẩm sân khấu đề đạt cuộc sống đấu tranh hào hùng của người lính chúng tôi nơi trận mạc… Nói thật. Khi hai chúng tôi gặp thi sĩ - nhà viết kịch Thế Lữ. Điều một chiếc commăngca của Bộ Tư lệnh để đi làm nhiệm vụ… Tôi nhớ đêm ấy.

Nên dù có mấy người cậu là tướng tá trong quân đội mà mấy lần anh xin khởi hành tòng ngũ. Nói thật. Sẽ quyết chí cùng đọc bài thơ này cho ông nghe. Được Trung ương đưa vào thực tiễn ở binh trạm.

Đặc biệt là ái tình vô bờ bến của những người lính chúng tôi với văn hóa nghệ thuật đã tác động mạnh mẽ đến anh.

Ảnh: C. Giới thiệu anh là một cây viết trẻ. Ông đã phá lên cười rất sảng khoái vì sự nhầm lẫn này của cánh truyền tin. Một cái tên nói thật lúc ấy nghe lạ hoắc. Chẳng hiểu thế nào mà có một ngày năng khiếu nghệ thuật trong anh lại phát lộ.

Để rồi sau này. Nhất là các tiết mục chèo và kịch nói. Để ông hiểu tình cảm những người lính chúng tôi yêu quý ông thế nào. Trong khi xe luồn lách qua những hố bom trên đường.

Đời anh trước đó cơ cực lắm. Hẳn nhiên gặp một nghệ sĩ lớn như anh từ Trung ương vào.

Nhưng là Thế Ngữ. Vì chẳng hiểu tương lai đưa anh về tới binh trạm.

Tôi lại còn được binh trạm trưởng phát cho một khẩu súng ngắn. Vậy mà khi về tới Bãi khách ở Mường Xén. Đội đá ở một đơn vị làm đường tàu để có cơm ăn. Một tình huống dở mếu dở cười hơn cả xem… hài kịch diễn ra: Chẳng hiểu cánh thông báo điện đài truyền tin thế nào. Trong một hội diễn. Dù những ngày ấy. Diễn viên em nào cũng líu tíu và đều mong muốn anh sẽ viết và dàn dựng một vở kịch để làm tiết mục cho đội… Biết anh thích phong lan.

Rồi thế nào cũng có ngày cậu có tác phẩm Nhớ rừng thôi. Và rồi được đưa đi chiến trường mang tai mang tiếng nói đi thực tế. Của Tổng cục Hậu cần. Chúng tôi chưa từng được nghe đến bao giờ. Mà nhà viết kịch lừng danh của Trung ương đưa vào với chúng tôi không phải là Thế Lữ. Chỉ vì anh xuất thân trong một gia đình mà bố anh là một nhà tư sản đang phải đi cải tạo.

Cứ vào rừng mặt trận với chúng tớ. Rồi Hội Nghệ sĩ sàn diễn Trung ương cho anh vào diện cần bổ dưỡng.

Anh không chỉ chứng minh được phẩm chất của mình. Nhà viết kịch trẻ Thế Ngữ bắt đầu sống thế cục chiến sĩ đích thực giữa trận mạc như những người lính chúng tôi.

Tình cuộc sống. Sống với những người đội viên. Tình nguyện vào nơi lửa đạn đều bị khước từ. Tức thị cũng có ngày Thế Ngữ sẽ hóa thành Thế Lữ…”. Và người lính được chiến trường phân công để tiếp đón anh. T. Với một tình cảm trận mạc vô cùng thân tình và mặn mòi. Những khe ngầm kẻ thù đánh phá man rợ.

Phải nói rằng chính ủy của chúng tôi thật sự là một người hết sức tinh tế. Với một khuân mặt dù đeo chiếc kính cận dày cộm.

Anh buộc phải xin đi đào đất. Những người lính ở một binh trạm thuộc loại ác liệt nhất. Tình ái con người. Anh viết được vở kịch là Ga xép được nhiều người khen.

Nhưng thật may trong bối cảnh ấy. Để rồi từ đây anh sẽ sống và dâng hiến suốt cuộc đời cho sự nghiệp sàn diễn… CHÂU LA VIỆT. Cũng từ ngày đó. Càng lúng túng.

Để hoàn tất trọng trách này. Luôn đeo ngang người một khẩu AK mới được phát để sẵn sàng tranh đấu. Anh đã chẳng có một vở kịch hay một trang sách nào viết về binh trạm của chúng tôi.

Và cũng chính nơi mặt trận này. Gặp những người đội viên… để anh xâm nhập thực tại chẳng là ai khác mà chính là tôi. Hội Nghệ sĩ sàn diễn Trung ương và Đài Truyền hình TPHCM có một nhà viết kịch xuất sắc là anh. Anh mặc quân phục. Càng nghe anh nói tôi càng não nùng. Tôi lại còn nhiệt liệt truyền miệng cho cậu Kiếu lái xe học thuộc bài thơ Nhớ rừng với hy vọng mai sau.

Rồi ôm vai nhà viết kịch trẻ: “Thôi. Nhà viết kịch xuất trình cho tôi giấy giới thiệu của Hội Nghệ sĩ sàn diễn Trung ương. Đưa anh tới các đơn vị. Góp ý cho các tiết mục. Mà nhiều hơn là thực sự cảm nhận được sức mạnh của nghệ thuật. Tôi đã đưa anh tới những trọng điểm ác liệt.

Số là như sau này anh tâm tình. Nhưng thực thụ là để thử thách xem anh có đủ phẩm chất chính trị để đi theo con đường nghệ thuật hay không? Và rồi chính những tháng ngày sống giữa nơi lửa đạn. Nhưng thực sự anh lại có cả một cuộc đời sàn diễn phía sau.

Nên chúng tôi cũng hay mời anh đi trình diễn ở các đơn vị với đội. Tình nghệ thuật đã cùng bừng sáng trong tâm hồn anh.

Các em cũng sẵn lòng rủ anh vào rừng hái hoa cùng anh… Chính sự thực tình của chúng tôi.

Nhưng nhìn cũng không nhỉnh hơn tôi bao lăm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét