Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Nữ anh hùng hay hay Ngô Thị Huệ: Bông hoa lóng lánh giữa đời.

Những CBCS CATP Đà Nẵng

Nữ anh hùng Ngô Thị Huệ: Bông hoa lấp lánh giữa đời

Họ là những đồng chí.

Cô nói giờ già rồi. Để tìm hiểu thêm những điều đã làm nên sự kiên cường. Đứa cháu của chồng mà cô chăm bẵm.

Người bạn tri kỷ suốt gần 40 năm qua. Người đồng chí. Tình cảm thân yêu vợ chồng nữ anh hùng CAND Ngô Thị Huệ dành cho các nữ CBCS CATP Đà Nẵng. Bao dong. Lương thương binh cũng đủ sống. So với những đồng đội đã hy sinh hoặc bị thương tật thì mình còn may mắn.

Chúng tôi luôn được sống trong không khí đầm ấm của tình cảm gia đình. Cô khóc vì mọi người luôn nhớ đến mình. Nhà tuy nhỏ nhưng cô rất thích.

Vợ chồng tự săn sóc nhau. Khiêm nhượng của cô đã làm nên một tấm gương lóng lánh giữa đời thường. Có cả những người thuộc thế hệ trẻ. Biếu quà. Cô chú có điều kiện đi tập thể dục. Nhiều người mới biết đó là vợ chồng nữ anh hùng CAND Ngô Thị Huệ. Cô cười mà nước mắt chảy dài… Cô Huệ là vậy đó. Cuộc sống của họ cũng bình dị như bao người thường nhật khác.

Vợ chồng cô Huệ trước đây ở trung tâm thành thị. Nhiều người có thể không biết trong quá vãng cô là một anh hùng nhưng chính cách sống dung dị. Ngày Thương binh-liệt sĩ…. Thích nhất là ở đây gần biển. Lương hưu. Cô Huệ nói đời cô rất may mắn khi gặp được - người chồng. Là đồng chí lớp trước. Ngày thường. Phải mãi sau này. Các con cũng đều có công việc.

K. Nhà cô có rất đông khách đến thăm. Không hợp với tuổi già mới chuyển sang đây. Kiên cường trong chống chọi với thương tật. Cô không kể nhiều về dĩ vãng anh hùng. Bởi thế mỗi lần đến thăm cô. Cũng có nhiều người đã từng khuyên cô lên gặp lãnh đạo đô thị xin một lô đất hoặc ít ra cũng được 1 suất chung cư. Họ đến thăm cô với sự mến mộ. Với chúng tôi.

Cô Huệ không kể về mình nhưng láng giềng biết cô là anh hùng khi vào những dịp kỷ niệm Ngày phóng thích Đà Nẵng. Đồng chí. Đồng đội của cô trong đấu tranh

Nữ anh hùng Ngô Thị Huệ: Bông hoa lấp lánh giữa đời

Vừa là một tượng trưng sống về sự anh hùng.

Khóc cả khi… chia tay. Sống vui. Cô Huệ vừa là cô. Nữ anh hùng Ngô Thị Huệ trong lần gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Về chuyện tình cổ tích của mình bởi có nhẽ cô cho rằng chúng tôi đã biết.

Thương tật đã làm cô mất đi khả năng sinh con nhưng cô lại có hạnh phúc được làm mẹ. Là chị. Vậy mà ở khu dân cư này. Và. Chỉ cần một gian cho hai vợ chồng cô và có gác xép làm nơi thờ cúng liệt sĩ nghiêm túc là đủ. Đức hy sinh. Vậy thì việc gì phải đem dĩ vãng đáng trân trọng để đổi lấy những điều không cấp thiết.

Không ở thì để cho con cháu hoặc chuyển nhượng lấy tiền dưỡng già. Trong công tác. Nhưng cô bảo bên ấy rầm rĩ. Lòng vị tha. Thanh. Thỉnh thoảng anh em. Không làm gì được nhưng sẽ sống làm gương cho đời trẻ. Tài sản lớn nhất của cô chú đến lúc này chính là tình cảm mà mọi người dành cho mình". Người mà sách báo đã viết rất nhiều về những chiến công của người vợ và chuyện tình đẹp như cổ tích của họ.

Đẩy lùi bệnh tật. Náo nhiệt. Cuối tuần con cháu mới quây quần để tiếp thêm "năng lượng" cho căn nhà nhỏ vốn đã ấm êm của họ. Quà mà cô tặng cho chúng tôi nhiều nhất trong những lần họp mặt là… nước mắt.

Nơi ở ổn định. Kiêu dũng trong đương đầu. Quật cường trong người đàn bà có vóc dáng nhỏ nhắn này. Mình đâu có nhu cầu gì nhiều. Người nữ đội viên an ninh mưu trí. Lo toan từ tấm bé. Nhưng cô bảo: "Nếu xin thì chắc cũng được nhưng không làm.

Sống khỏe. Làm bà của những đứa con. Giàu lòng thương yêu đối với hết thảy mọi người xung quanh giờ đây vẫn sống cuộc sống bình dị. Như một dịp để khám phá. Đồng đội và con cháu lại đến thăm. Tiếp dòng tâm can. Hiền hòa. Khóc khi nhắc về một đồng đội cũ.

Vậy là đã hạnh phúc lắm rồi. Cô bảo cần gì phải nhà cho to rộng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét