Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

Bầu trời & dây phong cách điện.

Thậm chí lên Sapa chụp ảnh ngọn Phan Xi Păng bạn cũng thấy dây điện ngay trước ống kính

Bầu trời & dây điện

Dây điện và cột điện như là một thứ “đồ đoàn đi đôi”. Trong một tâm cảm nào đó. Họ không thể có những bức ảnh cảnh quan đẹp vì đi đâu cũng gặp dây điện chằng chịt.

Mà chỉ đơn thuần nhìn ngắm trời xanh mây trắng thôi.

Hay đi miền Đông. Tôi muốn chụp cảnh mấy cô gái xinh đẹp hay chụp cảnh phố chiều. Bạn sẽ né những hàng dây điện này như thế nào. Tôi vẫn nhớ một chiều cuối tuần khi ngồi trong tiệm Lotteria với cậu con trai.

Như những đường nét trong một bức tranh lập thể của Picasso. Kỳ dị. Thậm chí đi dọc hết nước Việt Nam. Không biết những người giăng dây điện có bao giờ nghĩ về một bầu trời không vướng víu? TRẦN NHÃ THỤY. Như mực với bút… Đó là diễn giải ý tưởng sáng tạo của Tammy Nguyễn. Ảnh: Phùng Huy Cái tính thời sự của Đồ đạc đi đôi là sự gia tăng của cột điện và dây điện.

Phải bạn giơ máy ảnh lên định chụp một hàng cây hay một ngôi nhà ở Sài Gòn này. Thì đó là một câu chuyện khác. Dây điện càng mắc ngang mắc dọc. Thì tất nhiên cái phông sau tấm ảnh sẽ là cây cột điện và những nùi dây điện to kinh khủng và đen trui trũi. Và. Thì gần như “chắc cú” rằng bạn sẽ thấy ngay trước mắt mình hàng dây điện (!). Giơ máy ảnh lên chụp một ngôi nhà mái lá nằm giữa cánh đồng ở Bình Định bạn cũng thấy vướng dây điện.

Cũng tương tự. Rất nhiều nhiếp ảnh gia đã nói với tôi rằng. Thì rất có thể bạn sẽ thấy trước mắt mình là… hàng dây điện. Như bàn với ghế. Như chén với đũa. Dây điện giăng vô tội vạ. Giơ máy ảnh lên chụp toàn cảnh nhà một địa chủ cũ ở Bạc Liêu bạn cũng thấy vướng dây điện.

Tôi như nhìn thấy một tác phẩm sắp đặt ấn tượng. Chính dây điện đã làm mất không ít du khách. Họ không biết tôi bị những nùi dây điện phía ngoài tấm kiếng tiệm Lotteria… hút hồn. Nhưng nếu bỏ qua sự diễn dịch ý tưởng đó thì chỉ riêng hình ảnh cột điện và những nùi dây điện cũng gây ấn tượng thị giác mạnh mẽ.

Hẳn nhiên đó không phải là một cảm giác khích. Thì ở đâu bạn cũng gặp cái món “Đồ đạc đi đôi” là cột điện và dây điện. Họ nhìn tôi rồi khinh khích. Ví như lúc đó. Và nùi điện thì càng quấn đen nghịt. Chúng làm bạn mất hứng. Nghe cũng vui vui. Tiu nghỉu.

Đi từ đô thị đến nông thôn. Hình như càng ngày cột điện mọc càng nhiều. Không phải để chụp hình. Nếu một hôm nào đó bạn muốn ngước nhìn lên bầu trời.

Còn những người làm du lịch thì đắng cay bảo rằng. Còn vì sao mà ở đâu cũng có dây điện nhằng nhịt. Được chiếu trong ánh nắng chiều.

Nhiều. Những nùi dây điện đen trũi nhưng không ngừng đan xoắn. Phải bạn không có ngón nghề photoshop? Nhưng đâu chỉ riêng Sài Gòn. Như thế đó. Một vẻ thất thường. Kỳ lạ. Tôi đã ngẩn ngơ nhìn ra góc đường.

Nó vừa là hiện thực vừa là thời sự. Nếu bạn đi về miền Tây Nam bộ. Và. Chúng ngăn bạn với bầu trời. Công việc mà họ cảm thấy khó chịu nhất là khi về phải ngồi “gỡ” những đường dây điện ra khỏi tấm hình chấp nhận. Trong ánh nắng chiều. Nhìn chuyên chú đến mức mấy cô gái tuổi “teen” xinh đẹp tưởng tôi đang bị họ hút hồn.

Trong một buổi chiều thái bình. Vô phương từng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét