Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

'Trước chuyến đi biển, các ông ấy đã nhắc đến cái chết' - VnExpress.

"Trước lúc đi, thỉnh thoảng thấy ba khóc, hỏi thì ông bảo đang buồn nhưng cả nhà không biết ba buồn chuyện gì", người con út kể

'Trước chuyến đi biển, ông ấy đã nhắc đến cái chết' - VnExpress

Không muốn tin đó là sự thật, nhưng tôi biết rằng m ọi hy vọng đã hết", bà Kiểng nức nở. Chúng nó đang đợi ba về.

"Thế mà giờ ông ấy cũng bỏ tôi đi", bà Bé thổn thức. Trước lúc đi anh còn hứa khi về sẽ mua quà trung thu cho con. Chị Nguyễn Thị Diệp (vợ nạn nhân Đỗ Ánh) kể, anh chị quê ở miệt Bạc Liêu. Còn chồng bà là ông Đặng Văn Thơm và em trai Đỗ Ánh đến giờ vẫn biền biệt tin tức. Ảnh:  Lê Vân  Trong cơn nấc nghẹn ngào, bà Kiểng cho biết, 10h ngày 16/9, cả nhà mới biết tàu cá của ông Chiến gặp nạn.

"Ba Chiến đã làm với tôi nhiều năm nay, ông ấy hiền và siêng năng lắm. Do không có ruộng vườn, kinh tế khó khăn nên vợ chồng chị ra thành phố với hy vọng có cuộc sống khấm khá hơn. Mới được thư thái thì ông lại bỏ tôi đi. Đến nay đã gần 2 tháng, song gia đình chưa từng liên lạc được với ông vì biển xa đằng đẵng, không có sóng.

Nhưng hiện chỉ có anh Đặng Thành Được, con bà, may mắn được cứu sống. Nghe xong tôi rụng rời thủ túc", ông Hơn nói. Trước lúc đi mấy anh em còn làm bữa nhậu, mong mỏi chuyến này thuyền về đầy cá". Mấy mẹ con bà hoảng hốt chạy lên nhà ông Nguyễn Văn Hơn (chủ tàu) để nghe ngóng tin tưởng. Chuyến tàu của ông Chiến và 15 ngư gia khác phát xuất từ ngày 19/6 âm lịch.

Cùng chung nỗi đau mất chồng, bà Nguyễn Thị Bé (vợ của nạn nhân Trương Đức Hùng) vừa hay tin xác chồng bà đã được tìm thấy sáng 17/9. Giờ tôi chỉ biết chờ tin, khi nào chồng tôi được đưa vào bờ tôi sẽ lên đón, đưa ổng về quê cho thoả tâm nguyện", bà Kiểng lại khóc.

Chúng nó cứ hỏi đi hỏi lại có chắc là ba chúng không, bắt tôi gọi điện xác minh mấy lần, đau lòng lắm", ông Hơn kể. Từ ngày lấy nhau, ông cứ đi suốt, chỉ ở nhà với bà một tuần sau mỗi chuyến đi. Nghe những người sống sót trên tàu cá báo rằng ông Chiến tử vong khi bị tàu hàng của Singapore đâm trúng, bà Kiểng đã lập di ảnh thắp hương, mong xác chồng sớm được tìm thấy để đưa về quê an táng.

“Ổng hiền nhất xóm, cả đời chỉ lo cho vợ con. Lúc đó tôi chỉ nghĩ ông ấy nói cho vui,  không ngờ nó lại linh như vậy nữa", bà Kiểng bần thần.

", Người nữ giới than khóc. Nguyễn Loan. Tin từ bộ đội biên phòng cho hay tàu cá của tôi gặp nạn trên biển. “Không hiểu sao lần này trước lúc đi, ông ấy lại nói 'tui có chết thì bà nhớ đem tui về quê chôn'. "Trước lúc đi ông còn dặn tôi nhớ gìn giữ sức khỏe, có việc gì phải tĩnh tâm tính liệu

'Trước chuyến đi biển, ông ấy đã nhắc đến cái chết' - VnExpress

Từ lúc nhận được tin chồng gặp nạn, căn nhà nhỏ của bà Trần Thị Kiểng (ngụ tại phường 2, TP Mỹ Tho, Tiền Giang) bao trùm không khí thương hải tang điền. Rồi trong cơn nức nở, bà kể vợ chồng bà đến với nhau do chắp nối, tưởng về già rồi nương cậy lẫn nhau. Mà những ngày đó cũng không được gần vợ con, phải lên nhà chủ vá lưới, chuẩn bị đồ nghề cho chuyến đi sau.

Thế nhưng nghèo lại càng nghèo hơn khi những chuyến đi biển ngày một ít cá. Bà Đỗ Thị Thương đớn đau chờ tin chồng và em trai. ", Chị Diệp òa khóc. Đứng ngồi không yên, ông Nguyễn Văn Hơn (thường gọi là Hai Hơn), chủ tàu cá cho biết, những người làm công trên tàu đều là họ hàng, thôn xóm quen biết của ông.

Đến 13h, t ừ chiếc điện thoại bật loa ngoài,  hải quân báo cứu được 8 ngư dân, một người được cho là đã chết, 7 người khác còn mất tích. Hơn chục năm nay, cả năm anh đánh cá ngoài biển, mỗi lần về chỉ nghỉ được 3-4 ngày.

Các ngư dân trên tàu cho hay đã thấy ông Ba Chiến nằm úp mặt xuống nước cách họ vài mét và sau đó thì ông bị sóng cuốn trôi mất. Cả năm nay làm không đủ ăn, mọi chi phí gia đình chị đều phải mượn chủ ghe với hy vọng chuyến này về đủ tiền trả nợ. Lực lượng cứu hộ vẫn quần thảo tìm vết tích của các nạn nhân đang mất tích ngoài khơi Vũng Tàu.

Vợ chồng bà có 3 người con, hai người con lớn đã ra riêng nên ông bà sống với cậu con út. Cả nhà ông từ qua đến nay cũng như ngồi trên đống lửa, chỉ biết ngóng chờ tin từ ngoài khơi báo về. “Khi nghe tên chồng mình đã chết, tôi không đứng được nữa. “Khi nghe đến tên Ba Chiến tử vong, mấy đứa con của ổng đổ quỵ. Ảnh:  Báo Quân đội nhân dân   Với gia đình bà Đỗ Thị Thương (ngụ Bạc Liêu), t  rên chuyến tàu định mệnh ấy có chồng, con và em trai của bà.

Những lần trước, ông Chiến thường đi ghe nhỏ, mau trở về, nhưng không hiểu sao lần này ông lại đòi đi ghe lớn. "Đầu niên học, hai đứa con (lớp 8 và lớp 1) đều chưa có tiền đóng học phí. Thấy cha đã nhiều tuổi, cả gia đình khuyên ông nghỉ đi biển nhưng ông không chịu. Họ cũng có một đứa con chung nhưng đã tắt nghỉ. Bà Kiểng kể, ông Ba Chiến theo nghề biển từ nhỏ, 5-6 tuổi ông đã biết bơi, biết lặn.

"5h sáng qua đang mắt nhắm mắt mở thì điện thoại reo. Mấy người thôn ấp, anh em thân thuộc cũng tập hợp về cả đây để đợi tin ông Ba Chiến (tên thật là Nguyễn Văn Tú, 59 tuổi).

Có người đã gắn bó với ông suốt 20 năm, người ít cũng 7-8 năm. Ngày nào đến tối om anh mới về tranh thủ dẫn đứa con nhỏ đi chơi. Thương tui tính đểnh đoảng, trước lúc đi, ông còn dặn phải nhớ đóng tiền điện, tiền nước kẻo người ta cắt, không có mà xài.

Vậy là từ nay tôi phải sống cô độc một mình rồi ông ơi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét