Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Quê hương công năng nhớ thương Đại tướng.

Ông hỏi rồi mua một vắt xôi, người đàn bà bán hàng nói cháu biếu ông, nhưng Đại tướng vẫn trả tiền, bà bán xôi nhìn ông rồi khóc

Quê hương thương nhớ Đại tướng

Ông Võ Đại Hàm nói: "Người làng gọi là đại tang, nhà nào cũng thắp nhang trên trang thờ ngoài việc đến viếng hương ở nhà lưu niệm của cụ”. Nay vị tướng tài hoa hấp hối, làng An Xá hương lửa theo cách riêng của làng, những người già nhất của từng xóm, khăn đóng, áo dài, thắp lên bàn độc tổ sư những nén hương, báo cáo tiền nhân người con của làng, Võ Nguyên Giáp đã vào cõi ngàn thu.

Người đứng đầu bản A Rem xã Thượng Trạch (Bố Trạch), mời bà con dân bản đến hội trường xã, nói: "bữa nay, Đại tướng Võ Nguyên Giáp chia tay chúng ta". Bởi với họ, từng năm, từng tháng, tiếng tăm Đại tướng in đậm vào tâm khảm khi nghe cán bộ kể chuyện tướng Giáp giữa đại ngàn.

Được quân nhân biên phòng đồn 589 kể đã in đậm trong tiềm thức đồng bào. Con cháu phải vắt cánh sinh, phải tự vươn lên, không được ỷ lại, không được công thần, phải quý trọng người dân, khi đó người dân mới thương yêu đùm bọc mình". Tên của Đại tướng, đủ lớn để những ai mến mộ luôn nghĩ về Đại tướng bằng cả thảy tình cảm, sự yêu, ngưỡng vọng.

Người làng nấu món canh quê mời cụ, bác sĩ phải nêm nếm trước, con gà thôn ấp muốn mời, bác sĩ phải xem trước, cũng phải thôi. Những người Rục đi rừng, vào hang Mà Ca, nơi mà cha ông người Rục từng sống, làm lễ báo thần rừng, thần núi về một con người huyền thoại của giang san đã vào thế giới trường tồn, nơi thiêng liêng mà người Rục ngưỡng vọng.

Nhưng cụ rất thích món dưa, cà, mắm muối từ quê làm ra. Nơi Đại tướng vẫn nằm ngủ khi về thăm quê An Xá, Lộc Thủy  2

Quê hương thương nhớ Đại tướng

Ông xuống ga Đồng Hới, nơi mà trước đây, lúc còn trẻ trai, ông cũng từng lên xuống để ngược xuôi Bắc Nam hoạt động cách mạng.

Tên của Đại tướng đủ lớn để những ai nghĩ đến Võ Nguyên Giáp hiểu đó là tên của một con người nhân bản. Những vị bô lão râu dài, tóc bạc cũng nước mắt nhìn Đại tướng, với họ lúc đó là Đại tướng của làng mình, của dòng Kiến Giang, của núi non hồn hậu, bình dị, lúc đó là Đại tướng của làng ông, là Đại tướng của mỗi hồn người quê hương.

Tình cảm đó, với người A Rem là hồn nhiên như cây vẫn lớn trên rừng, như nước vẫn chảy dưới suối. Hò khoan với Đại tướng như thấm vào máu thịt, cứ thế ông bắt nhịp cho cả sân cùng "hò xố lên". Hang động thoáng mát, là cơ sở của đường Trường Sơn huyền thoại. Cựu chiến binh Nguyễn Thanh Hoanh ở Đồng Hới nói trong nước mắt: "Tui lên mạng đọc tin bác Giáp mất mà khóc trên bàn, trời sáng dậy, ra chợ Đồng Hới mua hoa huệ trắng rồi lên nhà bác Giáp thắm nén hương".

Người làng An Xá, mấy bữa nay, nước mắt thướng nhớ vị tướng già tốn. Lần gần đây nhất Đại tướng về thăm quê vào ngày 25/11/2004, cả Quảng Bình vỡ òa, quê hương đón ông trong tiếng còi đoàn tàu hợp nhất.

Trưởng bản đáp: "Pà lun, hớ xanh-luôn luôn trở lại trong đầu". Người Vân Kiều ở xã Ngân Thủy, miền tây Lệ Thủy đã vào thăm hang Ông Giáp trên cung đường 10 nối Đông và Tây Trường Sơn

Quê hương thương nhớ Đại tướng

Đến bên hàng xôi, ông hỏi người bán hàng: "O ơi, có xôi nếp lòn không?". Họ mới rời hang đá 50 năm, nhưng những câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thắng lợi Điện Biên Phủ, chiến dịch Hồ Chí Minh. Mùa Thu này, đồng bào Việt Nam từ cao nguyên đá Đồng Văn, đến đất mũi Cà Mau lộng gió, từ đại ngàn Tây Nguyên đến vùng duyên hải miền Trung, từ làng bản bóng gió đến biển đảo tổ quốc, rồi đồng bào ở nước ngoài, khôn nguôi đưa tiễn Đại tướng Võ Nguyên Giáp về với quê hương.

Năm đó ông về, phát biểu trước dân làng An Xá: "Đi khắp mọi miền giang san, trên các chiến trường xa xôi, tình cảm đối với quê hương càng thêm sâu đậm. Xem xong, nhiều thanh niên hỏi: "Khi nào Đại tướng pừ lao-trở lại?".

Không ăn nhiều thịt, ăn vừa phải và đúng cách của các thầy thuốc đi theo.

Bà giảng giải, Đại tướng đi xa từ trẻ, vẫn nhớ đến mùi vị quê xưa, khiến ai cũng xúc động. Chị Nguyễn Thị Nình kể: "Mỗi lần cụ về, thầy thuốc đều có chế độ ăn uống rất khoa học. Ra đi trên bờ Kiến Giang, làm sao mà quên được cảnh nước non nhân hậu và hùng vĩ. Năm 1999, Đại tướng về thăm quê, ông nhớ da diết một điệu hò khoan Lệ Thủy, cả làng nghe vậy, đã khăn áo chỉnh tể, những xướng ca lão phụ đã hát cho Đại tướng nghe bao điệu hò cổ mộc mạc dưới đêm trăng quê nhà.

Căn nhà xưa bình dị của vị tướng lỗi lạc Võ Nguyên Giáp Trình bày xong, ông lấy từ ống nứa chuốt rất đẹp hình ảnh Đại tướng Võ Nguyên Giáp, mở ra cho bà con xem và nói: "Đại tướng đến chia tay dân bản mình đấy"

Quê hương thương nhớ Đại tướng

Đại tướng Võ Nguyên Giáp thắp hương trên mộ thân sinh tại quê nhà  3. Ông Võ Đại Hàm kể: "Ngày xưa trước khi thoát ly hoạt động cách mạng, Đại tướng từng là một trai bơi kỳ tài của làng. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã vào ở và làm việc nhiều ngày ở đây vào đầu năm 1972 và giữa 1973, người Vân Kiều đặt tên là hang Ông Giáp. Dẫu sinh tử là lẽ thường tình của tạo hóa, người già đinh thì thác về ông cha, nhưng với đức độ và tư cách của Đại tướng, sự ra đi của ông đã làm xúc động bao tấm lòng không chỉ trong làng mà còn cả tỉnh và cả thế giới.

Đại tướng lấy khăn thấm nước mắt, nhìn lại những người bạn thuở trước, nay không còn mấy ai. Với chất giọng Lệ Thủy, Đại tướng nói tiếp: "Ngày xưa Lệ Thủy phải trồng lúa su, sông nước rộn rịch con cá con tôm, tôi lớn lên cùng những ngày tháng như thế, dù có đi đâu, làm gì, quê hương vẫn là cỗi nguồn nâng bước tôi trưởng thành".

Đã 103 năm trái tim Võ Nguyên Giáp đập chung nhịp tim cùng sơn hà. ". Ông Võ Đại Hàm, người gọi Đại tường bằng ông, đang coi ngó căn nhà lưu niệm dòng tộc Võ ở An Xá kể: "Cuộc đời của cụ giản dị, mỗi lần về thăm quê nhà, ông thường nói với người làng rằng, tôi làm cách mệnh nhưng bà con đừng nghĩ tôi làm quan cả họ được nhờ, chẳng thể như thế được. Mấy hiện tại, ông Hoanh thờ thẫn, ở lại mái nhà giản dị, cùng chóm xóm láng giềng quê hương An Xá lo âu lửa hương trong niềm tiếc thương vô bờ.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong một lần về thăm Đồng Hới, Quảng Bình Nói đến đó, người làng An Xá đang vây quanh Đại tướng trong sân nhà, khóc òa

Quê hương thương nhớ Đại tướng

Họ vào thăm hang động mà ngày xưa Đại tướng vào thị sát tình hình mặt trận Trường Sơn, đã nghỉ lại. Nay họ vào thăm lại hang này, những người Vân Kiều già nhất kể cho con cháu ngày trước họ được phân công bảo vệ hang như thế nào, và ngày nay, thăm lại hang Ông Giáp, như vẫn thấy có hơi ấm của Đại tướng đâu đây.

Người làng có việc trọng, mỗi lần ra Hà Nội vẫn mang nước mắm quê hương, mực phơi khô, cụ ăn khen ngon, ai cũng mừng rơi nước mắt".

Đại tướng Võ Nguyên Giáp chết thật Nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp Ảnh quý giá về Bác Hồ và Đại tướng Võ Nguyên Giáp  Đọc E-paper  Bên dòng Kiến Giang mùa lũ dâng trào, tin Đại tướng lâm chung, con sông cũng như muốn khóc  1. Đại tướng càng nói, người làng An Xá chân lấm tay bùn càng thương Đại tướng xa quê lâu ngày vẫn không quên bóng vía quê hương nhỏ bé giữa trùng trùng ruộng lúa cò bay thẳng thừng.

Năm đó, ông vào tuổi 93, thế mà không thể quên thứ xôi của loại nếp trồng ruộng sâu mà người địa phương vẫn gọi nếp lòn. Người A Rem cùng chung cảnh ngộ với người Rục, cũng chỉ mới rời hang đá chưa đến 50 năm, nhưng họ vẫn biết đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Quê hương, gia đình, nung đúc lên nhân cách của tôi, quyết định con đường đi của tôi. Ở phía Tây dãy Trường Sơn, đồng bào Rục (Thượng Hóa, Minh Hóa) có một cuộc sống rất riêng.

Sau này, theo việc nước, hễ có dịp về quê đúng dịp, ông đều lên một con thuyền gỗ của người dân, xuống làn nước Kiến Giang khích lệ các đội thuyền đua bơi dậy vang đất trời".

Lệ Thủy vẫn có lễ hội đua thuyền mừng Tết Độc lập hằng năm vào ngày 2/9. Họ làm bữa cơm trắng, cùng ngồi lại, nghe đài, xem tivi nói về Đại tướng rồi râm ran bàn chuyện, và mong Đại tướng thảnh thơi về trời.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét