Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Người mẹ thứ thêm một phương pháp hai của “tổ lái”.

Tính cách tò mò, suy nghĩ chưa chín chắn, em đã bị thu hút theo những tệ nạn mà những người bạn đó làm.

Vui lắm! Nếu chỉ 1 lần và dừng lại ở đó thì cuộc sống em sẽ được cân bằng. Không ngờ, kỳ thi năm 2013 mới rồi, em đã đỗ vào Trường ĐH Văn hóa nghệ thuật Quân đội.

Nhưng, cuộc sống của em đi sang hướng khác khi bắt đầu giao dịch với những người bạn không tốt. Nhưng khi mất lòng tin với người khác thì khó lấy lại lắm! cha mẹ không còn coi em như đứa con ngoan nữa và suốt ngày la mắng, buồn chán về em. Em chỉ hứa rồi quên trong chốc lát. Hiếu Nguyễn   (ghi). Em buồn nhưng không lâu vì có những người bạn và cô giáo cùng san sẻ.

Em nhớ cô rất nhiều” – B xúc động. Thích đua xe - bốc đầu hơn thích học  Ngày đầu vào cấp 3 em vẫn là 1 học sinh ngoan, thậm chí còn học giỏi môn Toán, luôn đứng đầu lớp suốt học kì 1 lớp 10.

Cô biết cách trò chuyện khiến học sinh cảm thấy gần gũi, được thấu hiểu như một người mẹ. Đương nhiên là vài lần đầu say khướt, nhưng dần em quen và cũng uống khá hơn.

Chính cô đã nói với cha mẹ em sau khi cháu thi ĐH nên cho học thêm về âm nhạc để đỡ phí một nhân tài. Chỉ còn nửa năm sẽ thi ĐH, việc đó cũng không khiến em mảy may quan hoài. Thời kì này, cô giáo luôn lắng nghe những tâm sự của em; giúp em học thêm ngoài giờ để lấy lại tri thức bị hổng; gặp ba má em để bàn bạc về cách khuyên răn giúp em tiến bộ.

Điều gì xấu cô đều khuyên em nên tránh xa và tập kết vào tương lai sắp tới. Thậm chí, những lúc bị cô đánh thức trong lớp, em còn nóng giận vặc lại. Sức thuyết phục của cô đạt đến mức em phải xúc động và nghĩ suy rất nhiều. Cô trao đổi với bác mẹ, bạn bè thân cùng, thậm chí chấp nhận đến tận nhà kèm cặp em học hành với mức thù lao là con số không chỉ vì muốn cứu vãn cuộc sống của em và giúp em thành công.

Những bạn thân trong lớp dần biết em sa chân vào con đường hiểm nên khuyên ngăn, nhưng do mù quáng em kệ xác, vẫn lao theo những cuộc vui mạo hiểm cùng những người bạn "dân tổ". Rút cục, không phụ cô, em thi đỗ tốt nghiệp. Không thể tả hết bằng lời niềm vui đó. Kỳ tuyển sinh năm đó, em chỉ đủ điểm vào CĐ nhưng đó là cả sự nuốm nạm không nhỏ.

Em nói dối là chơi điện tử ở quán Internet bị ám mùi thuốc và vào quán hát karaoke bị phục vụ làm đổ rượu vào người. Cô dùng đủ mọi cách giúp em thoát ra môi trường đang sa ngã. Khi có dịp, kiên cố em sẽ về thăm cô giáo. Từ đó, chuyện gì em cũng kể với cô. Người mẹ thứ hai  Tình hình quá nhợt, cô giáo bắt đầu lo lắng và vào cuộc. Những buổi học trên lớp, vài lần cô giáo gặng hỏi vì ngửi thấy mùi rượu và khét mùi thuốc lá trên người em.

Tìm thăng bằng ở… sàn lắc  bố mẹ em dĩ nhiên là rất giận và buồn.

Thầy cô thấy lực học của em sút giảm, hay ngủ gật nên đã trò chuyện và tạo nhiều cơ hội để em sửa nhưng vô ích. Cô giáo nghe các bạn trong lớp kể về em, được biết là em có giọng hát khá hay và rất thích hát. Em bắt đầu thích cô gái trong hội "dân chơi". Cuộc đua chỉ diễn ra vào ban đêm nên buổi sáng em rất mệt và hay ngủ gật, học hành tụt dốc.

Nhưng không, em dần thích môi trường đó và làm quen được với vài người bạn trên quán Bar khá là "dân chơi". Kệ bạn bè khuyên ngăn, em vẫn cứ theo họ để lại được lên Bar. Những lí do qua quýt đó không đủ để thuyết phục cô giáo em.

Em rất vui vì điều đó. Chuỗi ngày "đua xe, bốc đầu" đấu diễn ra, đến giữa năm lớp 11 thì em bị ba má bắt gặp khi đang lạng lách đánh võng. Hội này chỉ uống rượu, không bao giờ uống bia. “Không có cô, không có những người bạn tốt em chẳng thể có ngày hôm nay. Em bắt đầu hút thuốc và chơi thuốc lắc, hay còn gọi là "kẹo", vì như vậy mới đúng chất "dân chơi" thứ thiệt.

Biết vậy nên cô giáo biểu thị rõ sự hãnh diện về em. Dần dần, em tách ra được khỏi lũ bạn "dân chơi" kia và hẳn nhiên khi đó, tình nhân "đá" em không vấn vương. Theo học 1 năm Trường CĐ Kinh doanh - Công nghệ nhưng em vẫn ham mê ca hát và quyết định học thêm về Thanh nhạc.

Em không uống được rượu nhưng vì ngại với bạn bè nên cố uống. Em bắt đầu thâm nhập vào thế giới đua xe mà khi đó em cho là trò mạo hiểm đầy kì thú.

Si mê trong tình yêu, việc học của em càng lơ là đến mức khó cứu vãn. Em bắt đầu cảm thấy chán nản và muốn tìm một môi trường nào vui vẻ hơn để đỡ phải suy nghĩ. Hiện tại, em vừa đi học, vừa kinh dinh nhỏ để đỡ đần thêm cho bác mẹ. Nhanh chóng vượt qua nỗi buồn, em tiếp chuyện tụ tập vào học để thi ĐH.

Em cũng bắt đầu sợ và nuốm trở về với con người cũ. Cô còn kêu gọi vài bạn khá giỏi trong lớp giúp đỡ em những môn em yếu kém.

Hỏi vài bạn trong lớp, biết em hay lên bar uống rượu và nhảy nhót, cô thương em và không muốn ba má em biết chuyện nên chỉ khuyên bảo em không được đến đó nữa. Bạn bè thấy em trong lớp buồn và không có tâm khảm học hành nên vài người đã rủ em lên một quán bar nghe nhạc, uống bia giải khuây.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét