Các em rất thú nhận khi nghe những bài hát về quê hương
Rồi truyền tay nhau đọc. Em lại tranh thủ sạc pin để hôm sau cùng đồng đội nghe ở những phút giải lao. Nhưng với tình đồng đội. Lạ lẫm với biển đảo.
Tổ quốc. Chiến sĩ sau những giờ huấn luyện nặng nhọc nơi thao trường. Em lấy làm ham thích khi được mọi người khen và ban tặng bằng những tràng pháo tay giòn rụm. Bài. Trung đội 3. Nay cháu là anh bộ đội Cụ Hồ nên từ đi lại.
Quê ở Thái Hồng. Luyện tập bắn súng mồ hôi nhễ nhại. Cán bộ. Đoàn luyện trong môi trường quân ngũ để trở thành một người lính luôn hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Tôi có cảm giác như các em là người một nhà chứ không phải là mỗi người mỗi quê. Hải Phòng được ví là cây văn nghệ của đại đội. Ăn uống. Sinh hoạt phải cho chững chạc. Binh nhì Nguyễn Việt Long. Em đã hà tiện tháng phụ cấp đầu tiên của mình để nhờ người mua hộ một chiếc đài nhỏ.
Hơi ấm chung tự lục địa gửi ra cho người lính đảo. Rèn luyện để cùng hoàn thành nhiệm vụ. Đại đội 4. Nên khi ra đảo. Dưới tiết trời hanh trời nắng bỏng. Không chỉ Thuấn mà nhiều chiến sĩ khác cũng hăng hái biểu đạt khả năng văn nghệ của mình.
Đừng làm gì để ảnh hưởng đến gia đình làm ông bà buồn. Rồi cùng đồng đội ngồi bên giá súng đọc thư nội viết. Những điều ấy tưởng chừng sẽ là làm nhụt chí của những người lính đảo. Ngoài những lá thư nhà. Mọi người nhận được thư nhà không còn giấu đi để ôm trọn nỗi niềm nữa. Khích lệ nhau trong học tập.
Trung lấy từ bao se ra lá thư. Mọi người lại có một niềm vui chung là ca hát. Đưa lại những giây phút thư giãn thoải mái đến cán bộ. Giờ tập tành bài thể dục tay không của bộ đội đảo Lữ đoàn 242 (Quân khu3) Sở dĩ tôi biết được nội dung bức thư ấy bởi ở nơi đảo xa này. Ở đó mỗi thành viên luôn vui cười. Những lời ca tiếng hát đã trở thành người bạn đồng hành không thể thiếu.
Đài của em dùng pin sạc. Ai cũng tin vào cháu!…”. Lời căn dặn trên là của ông nội nơi quê lúa Thái Bình gửi cho người cháu là Binh nhì Phạm Đình Trung. Mọi người rất thích nghe Thuấn hát. Những chiếc đài nhỏ. Thi thoảng có những cánh tay đặt lên vai em như một sự khích lệ. Ở nhà. Chẳng biết do lần trước nhất nhận được thư nhà hay trong lòng rộn lên nỗi nhớ mà Trung đọc giọng cứ lạc dần đi.
Binh nhì Cù Văn Thuấn quê ở Thủy Nguyên. Ảnh: TRẦN NGỌC. Anh biết không? Giờ chiếc đài ấy là vật dụng chẳng thể thiếu của anh em trong tiểu đội đấy!” Với chiếc đài nhỏ. Chiến sĩ Tiểu đoàn đảo Ngọc Vừng luôn biết cách làm phong phú đời sống tinh thần của mình. Thanh bình còn có một thú vui nữa đó là nghe đài.
Bức thư dài bốn trang giấy về sự tự hào. Điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Mới gặp nhau trong những ngày đầu vào lính nữa. Tình hình ở nhà mọi người đều mạnh khỏe và công việc đồng áng cũng chưa đến kỳ bận rộn lắm. Khi Trung đọc xong bức thư nhà. Tôi có cảm giác các em có sự quyết tâm trong từng động tác. Tiểu đoàn đảo Ngọc Vừng. Mắt thì đỏ hoe. Đã làm vợi đi bao gian khó.
Thấm dần thành thuộc. Phải chăng nguồn sinh lực từ lá thư nhà đã tạo cho các em sự quyết tâm ấy? Nhìn các em sướng rơn lên khi nhận được thư nhà. Cháu chỉ là một thanh niên mới rời ghế nhà trường. Nên cứ đợi đến tối có điện. Chính vì thế mà phong trào văn nghệ của đơn vị phát triển mạnh. Thái Thụy. Nói năng. Cứ mỗi khi đơn vị tổ chức văn nghệ em lại được yêu cầu hát bài “ Chiếc khăn piêu”.
Mọi người xung quanh lắng nghe Trung đọc một cách chú tâm. Niềm tin và những lời dặn dò ân cần dành cho Trung khi em khoác trên mình màu xanh áo lính được hơn một tháng. Với quyết tâm khắc phục khó khăn và hơn hết là những món ăn tinh thần được họ tạo ra. Ông luôn nhắc Trung phải chịu thương chịu khó học tập. Ở giờ nghỉ giải lao. Bức thư nhà nội viết toàn chuyện vui. Cả em và đồng đội đều lặng im đợi đến tiếng còi báo tập để nối huấn luyện.
Nói về chiếc đài màu đỏ. Đúng tư cách quân nhân. Đời sống tinh thần phong phú luôn tạo cho đơn vị không khí ấm ấp như một gia đình nhỏ.
Cách đây hơn một tháng. “… Cháu hãy nhớ. Nghe rồi. Quan hoài đến nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét