Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Chuyện ở liên tục nơi đàn bà thi nhau… đẻ.

Vào những mùa mưa bão tỷ lệ này còn cao hơn

Chuyện ở nơi phụ nữ thi nhau… đẻ

Cái xã này ông nào cũng "đòi" con trai. Cách nhà chị Lan không xa là chị Nguyễn Thị Sáu. Ở Ngư Lốc có rất nhiều trẻ nít gái. Em Nguyễn Thị Phương.

Chị Sáu năm nay mới 38 tuổi nhưng cũng đã kịp cho "ra lò" đến 8 đứa con. Người chỉ đường cho tôi vào nhà thấy tôi bối rối mới bảo: "Chú là khách ở nơi xa đến không biết đấy thôi chứ ở đây đó là chuyện thường.

Khổ lắm!" - chị Sáu than thở. Sương giăng đầy trên những cách buồm. Cấn sữa nên cháu út nhà chị mới phải "em bú chị. Nhiều đứa trẻ ở Ngư Lộc đã phải bỏ học sớm để lo kiếm miếng cơm.

Cháu biết dệt chiếu từ khi 10 tuổi". Sòn sòn liên tiếp 3 đứa con gái cách nhau ngót nghét 2 năm chị Lan đã gần như kiệt lực.

Lớp 6 cha mẹ chúng cho nghỉ học dắt díu lên Hà Nội. Không tầy trưởng nam. "Hôm nào nhiều tàu về cháu cũng mót được 2-3kg đấy chú ạ!". Người phụ nữ quay mặt đi xoa tay lên đầu cháu bé thẹn thùng nói: "Tôi là mẹ cháu. Nhiều gia đình Ngư Lộc vẫn hãi khi nhắc đến trận bão năm 1996 đã cướp đi sinh mạng của gần 50 ngư dân.

Không đủ chất. Nguyễn Tuấn. Nhưng chớ trêu thay càng đẻ càng ra con gái. Chị Lan khoe. Đấy là những bé gái "may mắn". Thậm chí mỗi đợt tiêm phòng.

Ngủ không đẫy giấc và trở nên cái "máy đẻ" đã biến chị Sáu thành người bủng beo.

Bệnh tai mũi họng. Béo tốt. Tiêu chảy. Nguyễn Thị Nga; ba cô con gái của chị Lan là Vân. Muốn giữ chồng. "Nếu là con gái nữa thì chắc tôi lại phải đẻ tiếp thôi.

Còn nhà chị Sáu cũng chẳng khá gì hơn. 100% trẻ suy dinh dưỡng thuộc các gia đình đông con. Không có người nối dõi khi tai họa xảy ra nên dù đã có con trai nhưng nhiều gia đình vẫn "gắng" thêm 2. Chính vì sinh con đông lại phụ thuộc hoàn toàn vào nghề biển nên tỷ lệ nghèo đói của xã Ngư Lộc cao nhất nhì tỉnh Thanh Hóa: trên 40%. 5% trẻ mỏ bị suy dinh dưỡng. Theo lệ của làng "nhất nam viết hữu.

Cho đến khi hai đứa con gái đầu lấy chồng. Những người chưa có con trai phải cố đẻ như chị Lan. "Choáng" nhất là 3 năm liên tục chị đẻ 3 đứa toàn con gái.

Cứ học xong hết lớp 5. 000đồng". Nhà chị Đồng Thị Hợi (38 tuổi) là một thí dụ. Vẫn chỉ một chiếc giường duy nhất. Xong méo. Năm nay mới ngoài 40 tuổi. Trang. Họ hàng vẫn động viên: "Còn trẻ lo gì. Thập nữ viết vô" nên "chỉ tiêu" của vợ chồng chị không phải là sắm được thuyền bè ngư cụ.

Mẹ lại đau yếu nên phải đi dệt chiếu ở Nga Sơn kiếm tiền. Cây thuốc qua quýt. Nguyên do là do chế độ ăn kém. Cá ở những vựa chuyển từ tàu xuống rơi rớt được hàng chục em tranh nhau giật lấy. Mẹ thương con nào? Mẹ thương con út (bé) mẹ thay Thương thì thương vậy. Từng cái ve chai mang bán lấy tiền. Rách rưới. Lúc chúng tôi đến chị bê vội bữa cơm ăn dở vì hổ hang với khách.

Ốm yếu. Trong lúc chờ tàu lũ trẻ lại lang thang dọc bờ biển nhặt từng chiếc túi bóng. I nhà có 4 em gái.

Chủ tịch Ủy ban quần chúng. Mua sắm vật dụng trong nhà mà khăng khăng là phải có con trai. Đều phải vay tiền trợ cấp để có vốn làm ăn. Trừ mọi phí tổn sinh hoạt cũng gửi về nhà được 2-300. Nghèo đói. Em bú chị. Với những đứa trẻ khác mỗi chiều chiều thường ghé ra bến chờ tàu về để mót cá.

"Nghề" thông dụng nhất và cũng là lối thoát duy nhất của các bé gái ở Ngư Lộc là đi làm ô sin.

"Chào bác! Cháu mấy tuổi rồi? ba má cháu đi đâu mà hai bà cháu ở nhà một mình thế này?". Mười chín tuổi chị Lan bước chân về nhà chồng. Hồng mới 13-17 tuổi nhưng có thâm niên làm ô-sin. Em Nguyễn Thị Lai khoe. " Người phụ nữ già trước tuổi đó là chị Nguyễn Thị Lan. Theo tìm hiểu của chúng tôi với những gia đình đông con việc trẻ thơ được học hết lớp 9 là điều xa xỉ.

Chị Sáu thì còn có thể hiểu được nhưng nhiều gia đình ở Ngư Lộc có 1 còn muốn thêm 2.

Đó là không mù chữ. # Xã Ngư Lộc cho biết: "Ngư Lộc là một xã thuần ngư 100% các hộ làm nghề đi biển nên đàn ông trong nhà rất quan yếu. Tết nhất nghe người ta bóng gió "không biết đẻ" mà tôi xót hết dạ dạ.

Tuy nhiên những năm gần đây đàn bà đã tham dự hồ hết các việc nặng trong làng nên người ta "đổ lỗi" bằng một lí do cũ mèm: có con trai để nối dõi tông đường. Chị Lan nói giọng chua xót. May mắn thay cho chị cháu thứ 8 là một thằng cu Út nên đã kết thúc "cơn khát" của gia đình chị. Nói may mắn là vì để được chon đi làm ô sin cũng phải có "tiêu chuẩn" hẳn hoi. Lũ con nít làng Ngư Lộc cứ sống như những củ khoai.

Thò lò mũi xanh. Đẻ đến lúc nào có con trai hoặc hết tuổi đẻ thì thôi". Lý giải cho việc khao khát muốn có con trai ở Ngư Lộc ông Nguyễn Trọng Dưỡng. Hai cô con gái của chị Sáu là Nguyễn Thị Nguyệt. Trạm trưởng trạm Y tế xã Ngư Lộc cho biết: "Toàn xã có khoảng hơn 4. Mấy chiếc nồi thủng

Chuyện ở nơi phụ nữ thi nhau… đẻ

"Hằng tháng mỗi đứa được nhà chủ thương trả cho 5-600. Nguyễn Thị Oanh (13 tuổi) là con gái nhưng đến đứa thứ 3 là con trai. Còn cô bé Nguyễn Thị Hải. Chị hơi sinh được 2 cháu đầu Nguyễn Thị Yến (15 tuổi).

Đói chữ "Người ta hay bảo "tam nam bất phú. Nhưng cả trăm đứa trẻ tôi gặp không có lấy một đứa phổng phao. Quả vậy. Xây nhà. Một ít tép kho. Mâm cơm chỉ vỏn vẹn đĩa rau luộc. Tứ nữ bất bần" nhưng nhà tôi có đến 8 cô con gái mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Buồn thay. Ngoài khơi xa ánh chiều sắp tắt. Tôi ái ngại hỏi.

Cháu bú bà "Tám con (gái) ngồi bốn góc (chân) giường Mẹ ơi. Đứa út nhà tôi đấy chú ạ!". Cứ "kiên trì" đẻ kiểu gì chả có con trai". Em cũng phải nghỉ học khi học xong lớp 5 để ra chợ bán hàng. Thậm chí người ta còn xúi chồng chị lập "phòng nhì" để có thằng cu nối dõi. 000đồng. Điệp khúc đẻ - con gái - đẻ tiếp liên tiếp suốt hơn 20 năm.

Chỉ có cái này là đáng giá". Dệt chiếu. Em nào cũng còi cọc. Trung bình chí ít trong mỗi gia đình như vậy số trẻ bỏ học khi hết lớp 5 là 3-4 cháu. Nghèo cơm. Đói nghèo kèm theo thất học. Muốn không bị họ tộc chửi chỉ còn cách đẻ con trai thôi. Sáng sủa. Rồi năm nào cũng có người mắc nạn ngoài biển không về. Từ lúc lấy nhau đến nay hai vợ chồng họ vẫn sống trong căn nhà dột nát chưa đầy 12m2 đó.

Gần 20 năm trời ăn uống kham khổ có miếng ngon nhường con hết. Tiêm chủng vận động mỏi cả miệng các ông bố bà mẹ mới mang con đến tiêm. Chị là người nắm giữ "kỉ lục" sinh con một bề của làng Bắc Thọ với 8 lần sinh "vịt trời".

Không dừng lại đó vợ chồng chị sinh tiếp hai cô con gái. Xưởng làm mắm. Ông Nguyễn Tiến Lên. Tỷ lệ con gái ở Ngư Lộc thật đáng ngạc nhiên khi chiếm khoảng 2/3 trẻ con. Hơn 20 năm nuôi 4 đứa con lo ăn cho chúng đã mệt nói gì đến chuyện khác. 000đồng ngày. Số còn lại khi đã biết làm công việc nhà thường bị ba má đẩy vào làm ở các xưởng diệt chiếu cói. Thế nhưng số vốn ít oi mà họ vay được cũng hầu như "đầu tư" vào con cái.

Ở đó các em phải làm việc 10-12 tiếng mỗi ngày với đồng lương rẻ mạt chỉ 10. Giàu con. 500 cháu thì có đến 20. Tôi rời Ngư Lộc khi trời chạng vạng tối. Cấn cơm. Hồ hết những gia đình đông con ở Ngư Lộc đều thuộc diện hộ nghèo. Xòe đôi tay chai sần nói như mếu: "Cháu cũng muốn đi học như bạn lắm nhưng nhà cháu đông em. Nhanh nhẹn. Nhưng "quyết nghị" cả họ ra phải đẻ cho bằng được con gái mới thôi nên chị Lan không dám cự lại.

Phơi cá. Chính tâm lý sợ không có cột trụ. Mỗi lần một bé gái ra đời nhà chị Lan thêm một gánh nặng. Con trai sẽ là nguồn cần lao chính ra khơi đánh bắt cá nuôi sống cả nhà cho nên nhà nào cũng cần nhiều đàn ông". "Mỗi lần giỗ chạp. Những đứa trẻ Ngư Lộc vẫn hùi hụi ven bờ biển như những con vạc đi ăn sớm. " Không có tiền trẻ con nơi đây khi đau ốm chỉ được nắm lá. Cốt là mua thực phẩm những ngày giáp hạt.

Sương chiều cứ mờ mịt như mệnh con trẻ ở làng chài Ngư Lộc vậy. Biết là đẻ nhiều sẽ khổ nhưng tôi chẳng dám chối". Cô út cũng là con gái. Chị Sáu cười như mếu. Đôi mắt buồn bã đang ôm bé gái chừng 3 tuổi trên tay trong căn nhà dột nát chỏng chơ vài chiếc nồi thủng với chiếc bếp nguội lạnh.

Mẹ hỡi. Cháu bú bà". Cũng 20 năm nay chị chưa bước chân ra khỏi cổng làng. 14 tuổi mà nhìn như trẻ lên 8 còi cọc đen thui ngồi nhặt từng cọng râu tôm.

Bỏ học các bé trai 12. Sinh con chị Lan vẫn phải gắng đẻ đứa chung cuộc khi đã bước sang tuổi 45. Nhưng chồng chị. Chị Lan chỉ vào cái quạt ghỉ thở than.

3. 3 cậu con trai "cho chắc ăn". Không có điều kiện chăm chút nên trẻ mỏ ở đây thường mắc các bệnh như nhiễm giun sán. Chính những lý do đó nên nhà nhà đua nhau. 13 tuổi vác mái chèo theo cha làm nghề chài lưới còn bé gái thì cực không nói hết.

14 tuổ. Củ sắn. Người người đua nhau đẻ con trai. Câu hát ru não nuột giữa trưa dẫn lối cho tôi đến ngôi nhà cấp 4 tồi tàn nằm sát chân đê ven biển. ". Trước đây Ngư Lộc chỉ có đàn ông mới được ra biển còn đàn bà ở nhà đi chợ. Ở những gia đình đông con hiếm có trường hợp nào được học hành đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ trạc gần 60 tuổi tóc điểm bạc. "Đàn ông cả cái làng.

Đói kém.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét